登山

唐代 许棠
信步上鸟道,不知身忽高。近空无世界,当楚见波涛。 顶峭松多瘦,崖悬石尽牢。猕猴呼独散,隔水向人号。
xìn shàng niǎo dào   zhī shēn gāo jìn kōng shì jiè   dāng chǔ jiàn tāo
dǐng qiào sōng duō shòu   xuán dàn jǐn láo hóu sàn   shuǐ xiàng rén hào