登润州玉山亭子感怀
廿年江上玉山亭,来往经心似送迎。陡觉层栏增爽豁,试临落日尚峥嵘。
閒鸥逐浪仍东下,鸣雁随帆故北征。自笑劳劳头半白,依然飘泊一书生。
niàn
廿
nián
年
jiāng
江
shàng
上
yù
玉
shān
山
tíng
亭
,
lái
来
wǎng
往
jīng
经
xīn
心
shì
似
sòng
送
yíng
迎
dǒu
。
jué
陡
céng
觉
lán
层
zēng
栏
shuǎng
增
huō
爽
shì
豁
,
lín
试
luò
临
rì
落
shàng
日
zhēng
尚
róng
峥
嵘
。
xián
閒
ōu
鸥
zhú
逐
làng
浪
réng
仍
dōng
东
xià
下
,
míng
鸣
yàn
雁
suí
随
fān
帆
gù
故
běi
北
zhēng
征
zì
。
xiào
自
láo
笑
láo
劳
tóu
劳
bàn
头
bái
半
yī
白
,
rán
依
piāo
然
pō
飘
yī
泊
shū
一
shēng
书
生
。