登秦邮文游亭天壁亭长歌

元代 王奕
湖天澹澹湖水碧,湖风冉冉湖云收。 湖白几顷菰米地,湖汊几摺芦花洲。 几千万劫走尽夜,三十六镜磨春秋。 江南狂客归自鲁,骑驴载酒游文游。 文游已落钟鼓界,斯文丧矣游人羞。 蚌胎明月吸莘老,鸦背落日悲少游。 东坡双井化异物,神光奕奕穿斗牛。 文章不逐岁月老,精爽常与天地流。 赏心倘得际美景,薄才乍许追前修。 安得老米鸡距笔,生绡百疋横戈矛。 守台旧卒年九十,颐隐于脐肩过头。 六十年前边鄙事,且言且泣气咽喉。 甚言秦欲帝万世,据此要地置急邮。 海田陵谷无定在,如今非项亦非刘。 王生感慨重抵掌,惊起一片湖中鸥。 鸥飞没入翠烟里,乾坤纳纳归双眸。 何当飞出天壁外,春风吹散眉峰愁。
tiān dàn dàn shuǐ   fēng rǎn rǎn yún shōu
bái qǐng   chà zhé huā zhōu
qiān wàn jié zǒu jǐn   sān shí liù jìng chūn qiū
jiāng nán kuáng guī   zài jiǔ yóu wén yóu
wén yóu luò zhōng jiè   wén sàng yóu rén xiū
bàng tāi míng yuè shēn lǎo   bèi luò bēi shǎo yóu
dōng shuāng jǐng huà   shén guāng chuān 穿 dòu niú
wén zhāng zhú suì yuè lǎo   jīng shuǎng cháng tiān liú
shǎng xīn tǎng měi jǐng   báo cái zhà zhuī qián xiū
ān lǎo   shēng xiāo bǎi héng máo
shǒu tái jiù nián jiǔ shí   yǐn jiān guò tóu
liù shí nián qián bian shì   qiě yán qiě yān hóu
shèn yán qín wàn shì   yào zhì yóu
hǎi tián líng dìng zài   jīn fēi xiàng fēi liú
wáng shēng gǎn kǎi zhòng zhǐ zhǎng   jīng piàn zhōng ōu
ōu fēi cuì yān   qián kūn guī shuāng móu
dāng fēi chū tiān wài   chūn fēng chuī sàn méi fēng chóu