登秦望山

唐代 薛据
南登秦望山,目极大海空。朝阳半荡漾,晃朗天水红。 谿壑争喷薄,江湖递交通。而多渔商客,不悟岁月穷。 振缗迎早潮,弭棹候长风。予本萍泛者,乘流任西东。 茫茫天际帆,栖泊何时同。将寻会稽迹,从此访任公。
nán dēng qín wàng shān   hǎi kōng zhāo yáng bàn dàng yàng   huàng lǎng tiān shuǐ hóng
谿 zhēng pēn   jiāng jiāo tōng ér duō shāng   suì yuè qióng
zhèn mín yíng zǎo cháo   zhào hòu cháng fēng běn píng fàn zhě   chéng liú rèn 西 dōng
máng máng tiān fān   shí tóng jiāng xún kuài   cóng fǎng 访 rèn gōng