登秦岭作,时陷贼归国

唐代 储光羲
朝出猛兽林,躨跜登高峰。僮仆履云雾,随我行太空。 羲和舒灵晖,倏忽西极通。回首望泾渭,隐隐如长虹。 九逵合苍芜,五陵遥瞳矇。鹿游大明殿,雾湿华清宫。 网罗蠛蠓时,顾齿熊罴锋。失途走江汉,不能有其功。 气逐招摇星,魂随阊阖风。惟言宇宙清,复使车书同。 林木被繁霜,合沓连山红。鹏鹗励羽翼,俯视荆棘丛。 誓将食鶬鸮,然后归崆峒。
cháo chū měng shòu lín   kuí dēng gāo fēng tóng yún   suí xíng tài kōng
shū líng huī   shū 西 tōng huí shǒu wàng jīng wèi   yǐn yǐn cháng hóng
jiǔ kuí cāng   líng yáo tóng méng 鹿 yóu míng diàn 殿   shī 湿 huá qīng gōng
wǎng luó miè měng shí   chǐ 齿 xióng fēng shī zǒu jiāng hàn   néng yǒu gōng
zhú zhāo yáo xīng   hún suí chāng fēng wéi yán zhòu qīng   shǐ 使 chē shū tóng
lín bèi fán shuāng   lián shān hóng péng è   shì jīng cóng
shì jiāng shí cāng xiāo   rán hòu guī kōng tóng