登清音亭二首 其二
薄暮杳何适,高高登古亭。地无南国瘴,帘卷半空星。
石瘦长人立,潭春皓雪停。短才吟不就,终欲付丹青。
bó
薄
mù
暮
yǎo
杳
hé
何
shì
适
,
gāo
高
gāo
高
dēng
登
gǔ
古
tíng
亭
dì
。
wú
地
nán
无
guó
南
zhàng
国
lián
瘴
,
juǎn
帘
bàn
卷
kōng
半
xīng
空
星
。
shí
石
shòu
瘦
cháng
长
rén
人
lì
立
,
tán
潭
chūn
春
hào
皓
xuě
雪
tíng
停
duǎn
。
cái
短
yín
才
bù
吟
jiù
不
zhōng
就
,
yù
终
fù
欲
dān
付
qīng
丹
青
。