登清思堂写望

宋代 宋祁
迢递陟城隅,飞轩浩气扶。 春容来迥野,天脚入平芜。 暖吹时披拂,晴烟乍有无。 耨痕经雨遍,村迳值林迂。 长庌初休马,荒陴稍集乌。 水生蒲泽满,林缺弩台孤。 客思纷难泊,愁襟愧自拘。 久之成怅望,西北认皇都。
tiáo zhì chéng   fēi xuān hào
chūn róng lái jiǒng   tiān jiǎo píng
nuǎn chuī shí   qíng yān zhà yǒu
nòu hén jīng biàn   cūn jìng zhí lín
zhǎng chū xiū   huāng shāo
shuǐ shēng mǎn   lín quē tái
fēn nán   chóu jīn kuì
jiǔ zhī chéng chàng wàng   西 běi rèn huáng dōu