登普宁寺岁寒庵面江山之胜令人欲赋而长老因

宋代 毛滂
此老诸缘薄,诗情忽漫深。 敲门移稳字,弹指得真心。 松竹藏幽讨,溪山助苦吟。 解鞍聊为赋,去不岁登临。
lǎo zhū yuán báo   shī qíng màn shēn
qiāo mén wěn   tán zhǐ zhēn xīn
sōng zhú cáng yōu tǎo   shān zhù yín
jiě ān liáo wèi   suì dēng lín