登毗陵青山楼

唐代 李中
高楼闲上对晴空,豁目开襟半日中。千里吴山清不断, 一边辽海浸无穷。人生歌笑开花雾,世界兴亡落叶风。 吟罢倚栏何限意,回头城郭暮烟笼。
gāo lóu xián shàng duì qíng kōng   huò kāi jīn bàn zhōng qiān shān qīng duàn  
biān liáo hǎi jìn qióng rén shēng xiào kāi huā   shì jiè xīng wáng luò fēng
yín lán xiàn   huí tóu chéng guō yān lóng