登拟岘台诗

宋代 李壁
羊公洙泗人,易地即颜子。 功名真余弃,邂逅照图史。 况复权利间,何啻鼠肝似。 武库偶并称,相去不知几。 台倾属新葺,天远暮山紫。 佳月唤我来,抛却乌皮几。 莫言风景非,世本无真是。 有酒即宜城,有鱼斯汉水。 殷勤一樽共,清唱切云起。 羁旅聊自纾,高兴未渠已。 银河帘旌接,斗柄屋山指。 侧闻急才秋,便坐引奇士。 但遣君意陈,流落非予耻。
yáng gōng zhū rén   yán zi  
gōng míng zhēn   xiè hòu zhào shǐ  
kuàng quán jiān   chì shǔ gān shì  
ǒu bìng chēng   xiāng zhī  
tái qīng shǔ xīn   tiān yuǎn shān  
jiā yuè huàn lái   pāo què  
yán fēng jǐng fēi   shì běn zhēn shi  
yǒu jiǔ chéng   yǒu hàn shuǐ  
yīn qín zūn gòng   qīng chàng qiè yún  
liáo shū   gāo xīng wèi  
yín lián jīng jiē   dǒu bǐng shān zhǐ  
wén cái qiū   biàn 便 zuò yǐn shì  
dàn qiǎn jūn chén   liú luò fēi chǐ