登南岳山

宋代 真德秀
烟霞本成癖,况复游名山。 举手招白云,欲纳怀袖间。 咄哉亦痴绝,有著即名贪。 振衣遇长风,浩浩天地宽。
yān xiá běn chéng   kuàng yóu míng shān  
shǒu zhāo bái yún   huái 怀 xiù jiān  
duō zāi chī jué   yǒu zhù míng tān  
zhèn cháng fēng   hào hào tiān kuān