登南明山 其二

明代 边贡
地僻无人赏,灵山迥独看。石梁横险绝,岩洞倚高寒。 静已忘尘世,狂犹系冗官。长歌送西日,野色上虚阑。
rén shǎng   líng shān jiǒng kàn shí liáng héng xiǎn jué yán   dòng gāo hán    
jìng wàng chén shì   kuáng yóu rǒng guān cháng sòng 西   shàng lán