登南城楼

元代 范梈
楼倚晴空外,登临延赏心。微风孤雁过,落日万蝉吟。 客路侵齐树,乡愁接楚砧。为询宫外筑,流水似哀琴。
lóu qíng kōng wài   dēng lín yán shǎng xīn wēi fēng yàn guò   luò wàn chán yín
qīn shù   xiāng chóu jiē chǔ zhēn wèi xún gōng wài zhù   liú shuǐ shì āi qín