登南城

宋代 吴渊
江城一眺思悠悠,平楚苍然野水流。衰草寒烟梅老墓,败垣斜日谢公楼。 江山有恨英雄老,天地无私草木秋。万古兴亡俱是梦,丈夫何者为身谋。
jiāng chéng tiào yōu yōu   píng chǔ cāng rán shuǐ liú shuāi cǎo hán yān méi lǎo bài   yuán xié xiè gōng lóu    
jiāng shān yǒu hèn yīng xióng lǎo   tiān cǎo qiū wàn xīng wáng shì mèng zhàng   zhě wéi shēn móu