登卢氏台

唐代 温庭筠
胜地当通邑,前山有故居。台高秋尽出,林断野无馀。 白露鸣蛩急,晴天度雁疏。由来放怀地,非独在吾庐。
shèng dāng tōng   qián shān yǒu tái gāo qiū jǐn chū lín   duàn    
bái míng qióng   qíng tiān yàn shū yóu lái fàng huái 怀 fēi   zài