登庐山含鄱口

近现代 熊盛元
翼然有亭人空倚,望眼迷蒙云千里。天半遥闻瀑声喧,隐隐飞泉挂龙尾。 清风徐徐爽籁生,荡荡云开天如砥。平视嵯峨汉阳峰,俯瞰浩瀚彭蠡水。 汉阳峰高彭蠡深,纳于胸间若芥子。坐久不觉凉侵衣,湛然心澄悟妙理。 九垓汗漫未可期,百年富贵犹敝屣。欲向此地巢云松,闲敲岩罅寻石髓。 亦知人生选梦难,但求遣怀暂适己。夕阳劝客下翠微,一鹘苍崖冲烟起。 客兮鹘兮貌相乖,波澜莫二非吊诡。何处风送藕香来,此时无嗔更无喜。
rán yǒu tíng rén kōng   wàng yǎn méng yún qiān tiān bàn yáo wén shēng xuān   yǐn yǐn fēi quán guà lóng wěi
qīng fēng shuǎng lài shēng   dàng dàng yún kāi tiān píng shì cuó é hàn yáng fēng   kàn hào hàn péng shuǐ
hàn yáng fēng gāo péng shēn   xiōng jiān ruò jiè zuò jiǔ jué liáng qīn   zhàn rán xīn chéng miào
jiǔ gāi hàn màn wèi   bǎi nián guì yóu xiàng cháo yún sōng   xián qiāo yán xià xún shí suǐ
zhī rén shēng xuǎn mèng nán   dàn qiú qiǎn huái 怀 zàn shì yáng quàn xià cuì wēi   cāng chōng yān
mào xiāng guāi   lán èr fēi diào guǐ chǔ fēng sòng ǒu xiāng lái   shí chēn gèng