登庐山

宋代 晁补之
丹碧沉沉虎豹闲,松幢引度九重关。 人间未觉浑无路,天上还惊更有山。 瑶草红泉供挹酌,金风白露送跻攀。 良游自叹平生误,便欲归家鬓已斑。
dān chén chén bào xián   sōng chuáng yǐn jiǔ zhòng guān
rén jiān wèi jué hún   tiān shàng hái jīng gèng yǒu shān
yáo cǎo hóng quán gōng zhuó   jīn fēng bái sòng pān
liáng yóu tàn píng shēng   biàn 便 guī jiā bìn bān