登落雁山

宋代 孙协
倚杖趋危磴,扪萝上翠微。水穿山腹出,云拥石门归。 日落松杉瘦,年荒鹿豕肥。郢南天一角,零落雁孤飞。
zhàng wēi dèng   mén luó shàng cuì wēi shuǐ chuān 穿 shān chū   yún yōng shí mén guī
luò sōng shān shòu   nián huāng 鹿 shǐ féi yǐng nán tiān jiǎo   líng luò yàn fēi