登罗汉峰

宋代 朱熹
休暇曹事简,登高恣窥临。徜徉偶此地,旷望披尘襟。 落日瞰远郊,暮色生寒阴。欢娱未云已,更欲穷幽寻。 行披茂树尽,豁见沧溟深。恨无双飞翼,往诣蓬山岑。
xiū xiá cáo shì jiǎn   dēng gāo kuī lín cháng yáng ǒu kuàng   wàng chén jīn    
luò kàn yuǎn jiāo   shēng hán yīn huān wèi yún gèng   qióng yōu xún    
xíng mào shù jǐn   huō jiàn cāng míng shēn hèn shuāng fēi wǎng   péng shān cén