登鹿门山怀古①

唐代 孟浩然
清晓因兴来,乘流越江岘。 沙禽近方识,浦树遥莫辨。 渐至鹿门山,山明翠微浅。 岩潭多屈曲,舟楫屡回转。 昔闻庞德公,采药遂不返。 金涧饵芝朮,石床卧苔藓。 纷吾感耆旧,结揽事攀践。 隐迹今尚存,高风邈已远。 白云何时去,丹桂空偃蹇。 探讨意未穷,回艇夕阳晚。
qīng xiǎo yīn xīng lái   chéng liú yuè jiāng xiàn
shā qín jìn fāng shí   shù yáo biàn
jiàn zhì 鹿 mén shān   shān míng cuì wēi qiǎn
yán tán duō   zhōu huí zhuǎn
wén páng gōng   cǎi yào suì fǎn
jīn jiàn ěr zhī zhú   shí chuáng tái xiǎn
fēn gǎn jiù   jié lǎn shì pān jiàn
yǐn jīn shàng cún   gāo fēng miǎo yuǎn
bái yún shí   dān guì kōng yǎn jiǎn
tàn tǎo wèi qióng   huí tǐng yáng wǎn