登楼歌

唐代 王维
聊上君兮高楼,飞甍鳞次兮在下。俯十二兮通衢, 绿槐参差兮车马。却瞻兮龙首,前眺兮宜春。 王畿郁兮千里,山河壮兮咸秦。舍人下兮青宫, 据胡床兮书空。执戟疲于下位,老夫好隐兮墙东。 亦幸有张伯英草圣兮龙腾虬跃,摆长云兮捩回风。 琥珀酒兮雕胡饭,君不御兮日将晚。秋风兮吹衣, 夕鸟兮争返。孤砧发兮东城,林薄暮兮蝉声远。 时不可兮再得,君何为兮偃蹇。
liáo shàng jūn gāo lóu   fēi méng lín zài xià shí èr tōng  
绿 huái cēn chē què zhān lóng shǒu   qián tiào chūn
wáng qiān   shān zhuàng xián qín shè rén xià qīng gōng  
chuáng shū kōng zhí xià wèi   lǎo hǎo yǐn qiáng dōng
xìng yǒu zhāng yīng cǎo shèng lóng téng qiú yuè   bǎi cháng yún liè huí fēng
jiǔ diāo fàn   jūn jiāng wǎn qiū fēng chuī  
niǎo zhēng fǎn zhēn dōng chéng   lín chán shēng yuǎn
shí zài   jūn wéi yǎn jiǎn