登楼

唐代 李洞
川上值楼开,寒山四面来。竹吹人语远,峰碍鸟飞回。 生死别离陌,朝昏云雨堆。谁知独立意,溅泪落莓苔。
chuān shàng zhí lóu kāi   hán shān miàn lái zhú chuī rén yuǎn   fēng ài niǎo fēi huí
shēng bié   cháo hūn yún duī shéi zhī   jiàn lèi luò méi tái