登楼

唐代 贾岛
秋日登高望,凉风吹海初。山川明已久,河汉没无馀。 远近涯寥夐,高低中太虚。赋因王阁笔,思比谢游疏。
qiū dēng gāo wàng   liáng fēng chuī hǎi chū shān chuān míng jiǔ   hàn méi
yuǎn jìn liáo xuàn   gāo zhōng tài yīn wáng   xiè yóu shū