登龙山

清代 刘大櫆
夙昔负山居,未知居山乐。归来浣尘襟,追寻旧潭壑。 登顿觉径仄,跻攀惭足弱。峰形喜刻镂,壁色疑涂垩。 复涧既萦纡,环林更参错。哀听仰淙潺,惊顾俯岝崿。 宿雨含余滋,初篁解新箨。吹万地籁鸣,出虚天乐作。 云阴冒水生,岩花依草落。倾晖忽向西,归路欣残灼。 兴阑已历程,心结重游诺。缮性宜寂寥,赋命非穷薄。 宇宙旷无垠,知仁聊可托。
shān   wèi zhī shān guī lái huàn chén jīn zhuī   xún jiù tán    
dēng dùn jué jìng   pān cán ruò fēng xíng lòu   è    
jiàn yíng   huán lín gèng cēn cuò āi tīng yǎng cóng chán jīng   zuò è   崿  
宿 hán   chū huáng jiě xīn tuò chuī wàn lài míng chū   tiān zuò    
yún yīn mào shuǐ shēng   yán huā cǎo luò qīng huī xiàng guī 西   xīn cán zhuó    
xīng lán chéng   xīn jié zhòng yóu nuò shàn xìng liáo   mìng fēi qióng báo    
zhòu kuàng yín   zhī rén liáo tuō