登李羽士东楼

唐代 温庭筠
经客有余音,他年终故林。高楼本危睇,凉月更伤心。 此意竟难折,伊人成古今。流尘其可欲,非复懒鸣琴。
jīng yǒu yīn   nián zhōng lín gāo lóu běn wēi   liáng yuè gèng shāng xīn
jìng nán shé   rén chéng jīn liú chén   fēi lǎn míng qín