登刘宾客高斋(时公初退相,一作春题刘相公山斋)

唐代 钱起
能以功成疏宠位,不将心赏负云霞。林间客散孙弘阁, 城上山宜绮季家。蝴蝶晴连池岸草,黄鹂晚出柳园花。 日陪鲤也趋文苑,谁道门生隔绛纱。
néng gōng chéng shū chǒng wèi   jiāng xīn shǎng yún xiá lín jiān sàn sūn hóng  
chéng shàng shān jiā dié qíng lián chí àn cǎo   huáng wǎn chū liǔ yuán huā
péi wén yuàn   shuí dào mén shēng jiàng shā