登凌云山

宋代 黄琮
城中半月居,日见凌云山。朝烟暮霭各殊状,一一入我窗棂间。 山头俯首望城市,人烟都在丹青里。山足云气山根涛,名胜巴西无与比。 清音亭,洗墨池,东坡遗迹犹在斯,残碑剥蚀苔藓滋。 惟有栖鸾峰顶千岁鹤,曾见先生来赋诗。何处青山不媚妩,无人间作青山主。 我读先生集,佳句口能数,生不愿封万户,却愿载酒凌云游。 先生豪兴堪千秋,可怜垂老居常州,还山有愿终莫酬。 山苍苍,水茫茫,三江会合江流长,伟观使我神飞扬。 奚奴手持一壶酒,犹是眉州旧酿玻璃香,安得呼起先生劝满觞。 好山如此值一醉,明日携筇须再至。清风为我开白云,凭栏更看三峨翠。
chéng zhōng bàn yuè   jiàn líng yún shān cháo yān ǎi shū zhuàng   chuāng líng jiān
shān tóu shǒu wàng chéng shì   rén yān dōu zài dān qīng shān yún shān gēn tāo   míng shèng 西
qīng yīn tíng   chí   dōng yóu zài   cán bēi shí tái xiǎn
wéi yǒu luán fēng dǐng qiān suì   céng jiàn xiān sheng lái shī chǔ qīng shān mèi   rén jiàn zuò qīng shān zhǔ
xiān sheng   jiā kǒu néng shù   shēng yuàn fēng wàn   què yuàn zài jiǔ líng yún yóu
xiān sheng háo xìng kān qiān qiū   lián chuí lǎo cháng zhōu   hái shān yǒu yuàn zhōng chóu
shān cāng cāng   shuǐ máng máng   sān jiāng huì jiāng liú zhǎng   wěi guān shǐ 使 shén fēi yáng
shǒu chí jiǔ   yóu shì méi zhōu jiù niàng xiāng   ān xiān sheng quàn mǎn shāng
hǎo shān zhí zuì   míng xié qióng zài zhì qīng fēng wèi kāi bái yún   píng lán gèng kàn sān é cuì