登岭

宋代 潘牥
才登西岭路,诗思便能清。 栈道云间没,篮舆壁上行。 遥山时见虎,深谷夏闻莺。 咫尺名山寺,犹分两日程。
cái dēng 西 lǐng   shī biàn 便 néng qīng
zhàn dào yún jiān méi   lán shàng xíng
yáo shān shí jiàn   shēn xià wén yīng
zhǐ chǐ míng shān   yóu fēn liǎng chéng