登乐游原怀古

唐代 豆卢回
缅惟汉宣帝,初谓皇曾孙。虽在襁褓中,亦遭巫蛊冤。 至哉丙廷尉,感激义弥敦。驰逐莲勺道,出入诸陵门。 一朝风云会,竟登天位尊。握符升宝历,负扆御华轩。 赫奕文物备,葳蕤休瑞繁。卒为中兴主,垂名于后昆。 雄图奄已谢,馀址空复存。昔为乐游苑,今为狐兔园。 朝见牧竖集,夕闻栖鸟喧。萧条灞亭岸,寂寞杜陵原。 幂zx野烟起,苍茫岚气昏。二曜屡回薄,四时更凉温。 天道尚如此,人理安可论。
miǎn wéi hàn xuān   chū wèi huáng zēng sūn suī zài qiǎng bǎo zhōng   zāo yuān
zhì zāi bǐng tíng wèi   gǎn dūn chí zhú lián sháo dào   chū zhū líng mén
zhāo fēng yún huì   jìng dēng tiān wèi zūn shēng bǎo   huá xuān
wén bèi   wēi ruí xiū ruì fán wèi zhōng xīng zhǔ   chuí míng hòu kūn
xióng yǎn xiè   zhǐ kōng cún wéi yóu yuàn   jīn wèi yuán
cháo jiàn shù   wén niǎo xuān xiāo tiáo tíng àn   líng yuán
  z   x zx yān   cāng máng lán hūn èr yào   huí báo shí gèng
tiān dào shàng   rén ān lùn