登乐游庙作

唐代 韦应物
高原出东城,郁郁见咸阳。上有千载事,乃自汉宣皇。 颓壖久凌迟,陈迹翳丘荒。春草虽复绿,惊风但飘扬。 周览京城内,双阙起中央。微钟何处来,暮色忽苍苍。 歌吹喧万井,车马塞康庄。昔人岂不尔,百世同一伤。 归当守冲漠,迹寓心自忘。
gāo yuán chū dōng chéng   jiàn xián yáng shàng yǒu qiān zǎi shì   nǎi hàn xuān huáng
tuí ruán jiǔ líng chí   chén qiū huāng chūn cǎo suī 绿   jīng fēng dàn piāo yáng
zhōu lǎn jīng chéng nèi   shuāng quē zhōng yāng wēi zhōng chǔ lái   cāng cāng
chuī xuān wàn jǐng   chē sāi kāng zhuāng rén ěr   bǎi shì tóng shāng
guī dāng shǒu chōng   xīn wàng