登郡楼书怀

唐代 刘兼
烟雨楼台渐晦冥,锦江澄碧浪花平。卞和未雪荆山耻, 庄舄空伤越国情。天际寂寥无雁下,云端依约有僧行。 登高欲继离骚咏,魂断愁深写不成。 边郡荒凉悲且歌,故园迢递隔烟波。琴声背俗终如是, 剑气冲星又若何。朝客渐通书信少,钓舟频引梦魂多。 北山更有移文者,白首无尘归去么。 莫嗔阮氏哭途穷,万代深沈恨亦同。瑞玉岂知将抵鹊, 铅刀何事却屠龙。九夷欲适嗟吾道,五柳终归效古风。 独倚郡楼无限意,满江烟雨正冥濛。
yān lóu tái jiàn huì míng   jǐn jiāng chéng làng huā píng biàn wèi xuě jīng shān chǐ  
zhuāng kōng shāng yuè guó qíng tiān liáo yàn xià   yún duān yuē yǒu sēng xíng
dēng gāo sāo yǒng   hún duàn chóu shēn xiě chéng
biān jùn huāng liáng bēi qiě   yuán tiáo yān qín shēng bèi zhōng shì  
jiàn chōng xīng yòu ruò cháo jiàn tōng shū xìn shǎo   diào zhōu pín yǐn mèng hún duō
běi shān gèng yǒu wén zhě   bái shǒu chén guī me
chēn ruǎn shì qióng   wàn dài shēn shěn hèn tóng ruì zhī jiāng què  
qiān dāo shì què lóng jiǔ shì jiē dào   liǔ zhōng guī xiào fēng
jùn lóu xiàn   mǎn jiāng yān zhèng míng méng