登蓟丘作

元代 揭傒斯
閒登蓟丘望,西北削诸峰。转觉天地肃,因悲霜露浓。 云间何处笛,日落满城钟。自笑栖迟者,惟堪学老农。
xián dēng qiū wàng   西 běi xuē zhū fēng zhuǎn jué tiān   yīn bēi shuāng nóng
yún jiān chǔ   luò mǎn chéng zhōng xiào chí zhě   wéi kān xué lǎo nóng