登金竹峰

元代 刘诜
一峰岿起何奇哉,太古削成苍壁堆。四野云开墟井见,半天钟动鬼神来。 山前戴景全消歇,洞口朱陈自往回。谁画先生心似铁,秋风千丈立崔嵬。
fēng kuī 岿 zāi   tài xuē chéng cāng duī yún kāi jǐng jiàn bàn   tiān zhōng dòng guǐ shén lái    
shān qián dài jǐng quán xiāo xiē   dòng kǒu zhū chén wǎng huí shuí huà xiān sheng xīn shì tiě qiū   fēng qiān zhàng cuī wéi