登金山寺

宋代 王称
江近海势斗,中流孤岛分。化城若浮出,钟梵空中闻。 真僧何方来,于兹巢白云。鱼龙虎法界,日月栖山门。 而我泛梗踪,偶因涤嚣纷。真源杳莫测,积气长氤氲。 一洒甘露言,便觉苏焦焚。栖身恍圆镜,永绝诸漏音。
jiāng jìn hǎi shì dòu   zhōng liú dǎo fēn huà chéng ruò chū   zhōng fàn kōng zhōng wén
zhēn sēng fāng lái   cháo bái yún lóng jiè   yuè shān mén
ér fàn gěng zōng   ǒu yīn xiāo fēn zhēn yuán yǎo   cháng yīn yūn
gān yán   biàn 便 jué jiāo fén shēn huǎng yuán jìng   yǒng jué zhū lòu yīn