登金山寺

唐代 张祜
古今斯岛绝,南北大江分。水阔吞沧海,亭高宿断云。 返潮千涧落,啼鸟半空闻。皆是登临处,归航酒半醺。
jīn dǎo jué   nán běi jiāng fēn shuǐ kuò tūn cāng hǎi   tíng gāo 宿 duàn yún
fǎn cháo qiān jiàn luò   niǎo bàn kōng wén jiē shì dēng lín chù   guī háng jiǔ bàn xūn