登蓟门用家则堂韵

宋代 汪元量
蓟门高处小凝眸,雨后林峦翠欲流。 车笠自来还自去,笳箫如怨复如愁。 珍珠络臂夸燕舞,纱帽蒙头笑楚囚。 忽忆旧家行乐地,春风花柳十三楼。
mén gāo chù xiǎo níng móu   hòu lín luán cuì liú  
chē lái huán   jiā xiāo yuàn chóu  
zhēn zhū luò kuā yàn   shā mào méng tóu xiào chǔ qiú  
jiù jiā xíng   chūn fēng huā liǔ shí sān lóu