登焦山

清代 张问陶
四面江声涌翠鬟,海门高处豁心颜。志存舟楫知谁子,历尽风涛是此山。 呼吸便疑通帝座,扶摇直欲去人间。满岩松石皆仙骨,应笑狂奴不肯闲。
miàn jiāng shēng yǒng cuì huán   hǎi mén gāo chù huō xīn yán zhì cún zhōu zhī shuí   jìn fēng tāo shì shān
biàn 便 tōng zuò   yáo zhí rén jiān mǎn yán sōng shí jiē xiān   yīng xiào kuáng kěn xián