登绛州富公嵩巫亭示同行者

宋代 欧阳修
群峰拥轩槛,竹树阴漠漠。公胡苦思山,规构自心作。 惟予爱山者,初仕即京洛。嵩峰三十六,终日对高阁。 阴晴无朝暮,紫气常浮泊。雄然九州中,气象压寥廓。 亦尝步其巅,培塿视四岳。其後窜荆蛮,始识峡山恶。 长江泻天来,巨石忽开拓。始疑茫昧初,浑沌死镌鏧。 神功夜催就,万仞成一削。尤奇十二峰,隐见入冥邈。 人踪断攀缘,异物宜所诧。顾瞻但徘徊,想像逢绰约。 嵩山近可爱,泉石吾已诺。终期友幽人,白首老云壑。 荆巫惜遐荒,诡怪杳难貌。至今清夜思,魂梦辄飞愕。 偶来玩兹亭,尘眼刮昏膜。况逢秋雨霁,浓翠新染濯。 峰端上明月,且可留幽酌。
qún fēng yōng xuān jiàn   zhú shù yīn gōng shān   guī gòu xīn zuò
wéi ài shān zhě   chū shì jīng luò sōng fēng sān shí liù   zhōng duì gāo
yīn qíng zhāo   cháng xióng rán jiǔ zhōu zhōng   xiàng liáo kuò
cháng diān   péi lǒu shì yuè hòu cuàn jīng mán   shǐ shí xiá shān è
cháng jiāng xiè tiān lái   shí kāi tuò shǐ máng mèi chū   hùn dùn juān lóng
shén gōng cuī jiù   wàn rèn chéng xuē yóu shí èr fēng   yǐn jiàn míng miǎo
rén zōng duàn pān yuán   suǒ chà zhān dàn pái huái   xiǎng xiàng féng chuò yuē
sōng shān jìn ài   quán shí nuò zhōng yǒu yōu rén   bái shǒu lǎo yún
jīng xiá huāng   guǐ guài yǎo nán mào zhì jīn qīng   hún mèng zhé fēi è
ǒu lái wán tíng   chén yǎn guā hūn kuàng féng qiū   nóng cuì xīn rǎn zhuó
fēng duān shàng míng yuè   qiě liú yōu zhuó