登江门诸山
山头日白云英英,千峰倒插千江明。手把芙蓉步石壁,苍翠乱射猿鸟惊。
谁其云外吹紫笙,欲来不来空复情。天风吹我佩箫瑟,恍疑身在昆仑行。
shān
山
tóu
头
rì
日
bái
白
yún
云
yīng
英
yīng
英
,
qiān
千
fēng
峰
dào
倒
chā
插
qiān
千
jiāng
江
míng
明
shǒu
。
bà
手
fú
把
róng
芙
bù
蓉
shí
步
bì
石
cāng
壁
,
cuì
苍
luàn
翠
shè
乱
yuán
射
niǎo
猿
jīng
鸟
惊
。
shuí
谁
qí
其
yún
云
wài
外
chuī
吹
zǐ
紫
shēng
笙
,
yù
欲
lái
来
bù
不
lái
来
kōng
空
fù
复
qíng
情
tiān
。
fēng
天
chuī
风
wǒ
吹
pèi
我
xiāo
佩
sè
箫
huǎng
瑟
,
yí
恍
shēn
疑
zài
身
kūn
在
lún
昆
xíng
仑
行
。