登华岳作 其一

明代 宋琬
独上钩梯览大荒,秦关终古气苍苍。天开阊阖才寻尺,地界雍梁入渺茫。 五粒松摇群帝佩,三浆露挹百神觞。仙人方罫青冥上,更欲凌风度石梁。
shàng gōu lǎn huāng   qín guān zhōng cāng cāng tiān kāi chāng cái xún chǐ   jiè yōng liáng miǎo máng
sōng yáo qún pèi   sān jiāng bǎi shén shāng xiān rén fāng guǎi qīng míng shàng   gèng líng fēng shí liáng