登华山

清代 袁枚
太华峙西方,倚天如插刀。闪烁铁花冷,惨淡阴风号。 云雷莽回护,仙掌时动摇。流泉鸣青天,乱走三千条。 我来蹑芒蹻,逸气不敢骄。绝壁纳双踵,白云埋半腰。 忽然身入井,忽然影坠巢。天路望已绝,云栈断复交。 惊魂飘落叶,定志委铁镣。闭目谢人世,伸手探斗杓。 屡见前峰俯,愈知后历高。白日死厓上,黄河生树梢。 自笑亡命贼,不如升木猱。仍复自崖返,不敢向顶招。 归来如再生,两眼青寥寥。
tài huá zhì 西 fāng   tiān chā dāo shǎn shuò tiě huā lěng   cǎn dàn yīn fēng hào
yún léi mǎng huí   xiān zhǎng shí dòng yáo liú quán míng qīng tiān   luàn zǒu sān qiān tiáo
lái niè máng juē   gǎn jiāo jué shuāng zhǒng   bái yún mái bàn yāo
rán shēn jǐng   rán yǐng zhuì cháo tiān wàng jué   yún zhàn duàn jiāo
jīng hún piāo luò   dìng zhì wěi tiě liào xiè rén shì   shēn shǒu tàn dòu sháo
jiàn qián fēng   zhī hòu gāo bái shàng   huáng shēng shù shāo
xiào wáng mìng zéi   shēng náo réng fǎn   gǎn xiàng dǐng zhāo
guī lái zài shēng   liǎng yǎn qīng liáo liáo