登黄榆马陵诸山是太行绝顶处 其一

明代 李攀龙
黄榆高不极,临眺亦奇哉。河势中原坼,山形上党来。 白云横塞断,寒峡倚天开。摇落清秋色,多惭作赋才。
huáng gāo   lín tiào zāi shì zhōng yuán chè   shān xíng shàng dǎng lái
bái yún héng sāi duàn   hán xiá tiān kāi yáo luò qīng qiū   duō cán zuò cái