灯花

宋代 胡仲弓
根头馀寸草,结作数层红。预卜门庭喜,非关造化功。 开时常入夜,落后不因风。误被灯蛾扑,从知色是空。
gēn tóu cùn cǎo   jié zuò shù céng hóng bo mén tíng fēi   guān zào huà gōng    
kāi shí cháng   luò hòu yīn fēng bèi dēng é cóng   zhī shì kōng