登后湖(一作登凌湖亭)伤春怀京师故旧

唐代 独孤及
昨日看摇落,惊秋方怨咨。几经开口笑,复及看花时。 世事空名束,生涯素发知。山山春草满,何处不相思。
zuó kàn yáo luò   jīng qiū fāng yuàn jīng kāi kǒu xiào   kàn huā shí
shì shì kōng míng shù   shēng zhī shān shān chūn cǎo mǎn   chǔ xiāng