登汉州城楼

唐代 吴融
雨馀秋色拂孤城,远目凝时万象清。叠翠北来千嶂尽, 漫流东去一江平。从军固有荆州乐,怀古能无岘首情。 欲下阑干一回首,乌归帆没戍烟明。
qiū chéng   yuǎn níng shí wàn xiàng qīng dié cuì běi lái qiān zhàng jǐn  
màn liú dōng jiāng píng cóng jūn yǒu jīng zhōu   huái 怀 néng xiàn shǒu qíng
xià lán gān huí shǒu   guī fān méi shù yān míng