登海螺岩谒澹归禅师塔

清代 成鹫
孤峰巨石如巨屋,雨脚云头互翻覆。海螺脱壳还太虚,五丁凿破混沌腹。 何人窣堵居中间,澹公白骨归空山。天荒地老陵谷变,一道灵光长自閒。 忆昔崧台侍欢宴,耳边闻有金台谏。手持白简批龙鳞,相公击出文华殿。 殿前贵人侧目看,大臣小臣心胆寒。直道难容柳下惠,赤心剖出生比干。 一朝弓剑随龙去,天子蒙尘臣谪戍。舍身许作寺家奴,孔孟伊周留不住。 雷峰老人双眼明,杀人活人不转睛。浩气销磨客气死,长老峰头笑一声。 笑声落在黄金地,山魈木客争回避。十方龙象一齐来,百万人天纷布施。 山前山后天雨花,苍松翠柏浑一家。老人入山鼓掌笑,此地不愧名丹霞。 顽石点头不解语,澹公领话频频举。感激雄州陆大夫,两人合作一枝柱。 宾中有主主中宾,卸担何曾见一人。平湖路上翻跟斗,螺峰归去密藏身。 藏身何处无踪迹,寻师记得三生石。绝顶浮图舍利辉,帝珠交映千山色。 澹公澹公将无同,相随去也空合空。石龛紧闭未岑寂,隔江更有天然翁。
fēng shí   jiǎo yún tóu fān hǎi luó tuō qiào hái tài   dīng záo hùn dùn    
rén zhōng jiān   dàn gōng bái guī kōng shān tiān huāng lǎo líng biàn   dào líng guāng zhǎng xián    
sōng tái shì huān yàn   ěr biān wén yǒu jīn tái jiàn shǒu chí bái jiǎn lóng lín xiàng   gōng chū wén huá diàn   殿  
diàn 殿 qián guì rén kàn   chén xiǎo chén xīn dǎn hán zhí dào nán róng liǔ xià huì chì   xīn pōu chū shēng gān    
zhāo gōng jiàn suí lóng   tiān méng chén chén zhé shù shě shēn zuò jiā kǒng   mèng zhōu liú zhù    
léi fēng lǎo rén shuāng yǎn míng   shā rén huó rén zhuàn jīng hào xiāo qi zhǎng   lǎo fēng tóu xiào shēng    
xiào shēng luò zài huáng jīn   shān xiāo zhēng huí shí fāng lóng xiàng lái bǎi   wàn rén tiān fēn shī    
shān qián shān hòu tiān huā   cāng sōng cuì bǎi hún jiā lǎo rén shān zhǎng xiào   kuì míng dān xiá    
wán shí diǎn tóu jiě   dàn gōng lǐng huà pín pín gǎn xióng zhōu dài liǎng   rén zuò zhī zhù    
bīn zhōng yǒu zhǔ zhǔ zhōng bīn   xiè dān zēng jiàn rén píng shàng fān gēn dǒu luó   fēng guī cáng shēn    
cáng shēn chǔ zōng   xún shī de sān shēng shí jué dǐng shè huī   zhū jiāo yìng qiān shān    
dàn gōng dàn gōng jiāng tóng   xiāng suí kōng kōng shí kān jǐn wèi cén   jiāng gèng yǒu tiān rán wēng