登姑余山游烟霞洞

清代 龚易图
若有人兮山之巅,餐风饵露凌云烟。肌肤冰雪双眉妍,手弄白日旋青天。 七真历历列我前,叩之不语惟笑嫣。罡风吹堕我自怜,前身曾识鸟爪仙。 石间螺蚌嵌珠璇,沧海几度为桑田。愚顽须警蔡经鞭,欲归不忍留无缘。 道人肃客须鬓鬈,七十八岁腰脚便。得无不死修真诠,两端空竭称难宣。 嗟余生世四十年,心为形役神非全。黄金虚牝空弃捐,欲求鱼兔忘蹄筌。 每游仙境思自悛,岂惟山水共流连。仙乎仙乎不可以言传,逆视而笑知其然。 松风谡谡我欲眠,弈棋无局琴无弦。灌丛曲折鸣飞泉,月静山空闻杜鹃,云鬟婀娜峰连娟,冈陀回复犹蜿蜒。 乞龙喷雨为洗湔,归家静读《黄庭》篇。
ruò yǒu rén shān zhī diān   cān fēng ěr líng yún yān bīng xuě shuāng méi yán   shǒu nòng bái xuán qīng tiān
zhēn liè qián   kòu zhī wéi xiào yān gāng fēng chuī duò lián   qián shēn céng shí niǎo zhǎo xiān
shí jiān luó bàng qiàn zhū xuán   cāng hǎi wèi sāng tián wán jǐng cài jīng biān   guī rěn liú yuán
dào rén bìn quán   shí suì yāo jiǎo biàn 便 xiū zhēn quán   liǎng duān kōng jié chēng nán xuān
jiē shēng shì shí nián   xīn wèi xíng shén fēi quán huáng jīn pìn kōng juān   qiú wàng quán
měi yóu xiān jìng quān   wéi shān shuǐ gòng liú lián xiān xiān yán chuán   shì ér xiào zhī rán
sōng fēng mián   qín xián guàn cóng zhé míng fēi quán   yuè jìng shān kōng wén juān   yún huán ē nuó fēng lián juān   gāng tuó huí yóu wān yán
lóng pēn wèi jiān   guī jiā jìng huáng tíng piān