邓国太夫人挽歌

唐代 宋之问
鸾死铅妆歇,人亡锦字空。悲端若能减,渭水亦应穷。
luán qiān zhuāng xiē   rén wáng jǐn kōng bēi duān ruò néng jiǎn   wèi shuǐ yīng qióng