登龟山

宋代 章甫
晓上孤城最上峦,山亭小筑白云端。撑天雪饱松枝古,匝地霜侵石骨寒。 海鹤啸风千顷渺,林猿啼月五更残。登临领取东南胜,放眼凌虚四望宽。
xiǎo shàng chéng zuì shàng luán   shān tíng xiǎo zhù bái yún duān chēng tiān xuě bǎo sōng zhī   shuāng qīn shí hán
hǎi xiào fēng qiān qǐng miǎo   lín yuán yuè gēng cán dēng lín lǐng dōng nán shèng   fàng yǎn líng wàng kuān