登圭峰旧隐寄荐福栖白上人

唐代 李洞
返照塔轮边,残霖滴几悬。夜寒吟病甚,秋健讲声圆。 粟穗干灯焰,苔根浊水泉。西峰埋藓石,秋月即师禅。
fǎn zhào lún biān   cán lín xuán hán yín bìng shén   qiū jiàn jiǎng shēng yuán
suì gàn dēng yàn   tái gēn zhuó shuǐ quán 西 fēng mái xiǎn shí   qiū yuè shī chán